VnEconomy > Doanh nhân 02:17 (GMT+7) - Thứ Sáu, 15/7/2011

Tìm đâu ý tưởng kinh doanh?

Trong mỗi chúng ta đều có một nguồn vốn không giới hạn, đó là sự sáng tạo...

Tìm đâu ý tưởng kinh doanh?

Một cửa hàng VietMac tại Hà Nội.

Đi tìm ý tưởng trong kinh doanh không phải là một việc đơn giản, khi một ý tưởng tốt không chỉ cần mở ra một cơ hội thực sự, mà còn cần phù hợp với các kỹ năng và các nguồn lực có thể tận dụng hoặc huy động được. Dưới đây là chia sẻ từ câu chuyện đi tìm ý tưởng kinh doanh cho chính bản thân mình và triển khai trên thực tế của một chuyên gia marketing, ông Ngô Trọng Thanh, Giám đốc Công ty Tư vấn Mancom. Câu chuyện trở nên lý thú hơn, khi công việc thường xuyên của ông Thanh là đảm nhiệm vai trò tư vấn… ý tưởng kinh doanh cho khách hàng.

Danh sách những người giàu nhất trên thị trường chứng khoán Việt Nam 2011 đã được công bố từ đầu năm, với tài sản của người đứng đầu vào khoảng 800 triệu USD.

Vốn chẳng quan tâm nhiều đến trò chơi cổ phiếu, nên thực sự tôi chẳng biết được đại gia này có bao nhiêu cổ phiếu, sở hữu công ty nào, trị giá cụ thể ra sao. Tôi cũng chẳng biết ông ta có sắm siêu xe Rolls-Royce theo trào lưu của các đại gia hiện thời hay không.

Tôi chỉ chắc chắn một điều, sẽ có khối người Việt lẽ ra đã giàu hơn bây giờ rất nhiều, và thừa tiền để mua siêu xe đắt nhất thế giới nếu 13 năm trước đây, họ có 10 USD, và đầu tư cả 10 USD đó vào Google - công ty công nghệ được thành lập ngày 7/9/1998, với số vốn đầu tư ban đầu chỉ vẻn vẹn 1 triệu USD.

Để sau 13 năm, đến ngày hôm nay trị giá của Google vào khoảng 170 tỷ USD (trang tin Yahoo! Finance ngày 15/7/2011), tức gấp khoảng 170.000 lần so với vốn đầu tư ban đầu, và 10 USD đầu tư ban đầu đó sẽ có trị giá khoảng 1,7 triệu USD.

Tất nhiên, câu chuyện làm giàu không đơn giản như vậy. “Biết ý trời, đời chẳng khó”, nhưng đã mấy ai đoán được ý trời?

10 USD, một số tiền quá nhỏ với bạn, với tôi, với rất nhiều người. Khoản tiền này nhỏ đến mức chắc hẳn chẳng một ai băn khoăn khi quyết định đầu tư.  

Vấn đề là khi đó, có mấy ai đủ lòng tin đặt vào ý tưởng kinh doanh xem chừng viển vông là chắp nối các trang web trên toàn thế giới của Larry Page và Sergey Brin - hai chàng trai trẻ đã sáng lập Google - khi trước mắt còn đầy rẫy các cơ hội kinh doanh "tiền tươi thóc thật" khác?

Quả thật, ý tưởng là vàng, thậm chí còn quý hơn vàng nữa cho mỗi chúng ta, và cho mỗi người ước mộng trở thành doanh nhân.

Công việc hằng ngày cho phép tôi được đi nhiều, gặp gỡ nhiều với giới doanh nhân Việt. Nhiều, rất nhiều người trong số họ có khối tài sản lớn đến hàng chục, hàng trăm triệu USD. Họ có đủ tiềm lực tài chính, con người, uy tín hay thương hiệu cá nhân, và cả sự chấp nhận rủi ro để mở rộng kinh doanh, phát triển doanh nghiệp.

Cái họ luôn kiếm tìm, chỉ là một ý tưởng kinh doanh khả thi và tiềm năng. Không ít doanh nhân trong lúc làm việc, hay lúc trà dư tửu hậu đã tâm sự, ý tưởng kinh doanh là thứ duy nhất họ khao khát trong lúc này.

Tuy nhiên, với suy nghĩ của một chuyên gia marketing, tôi luôn nghĩ rằng, ý tưởng có thể nảy sinh bất kỳ nơi đâu, với bất kỳ ai, nếu chúng ta thực sự đam mê, và có sự nhạy cảm kinh doanh nhất định.

Có thể lấy luôn một ví dụ từ bản thân người viết.

Giữa năm 2010, trên chuyến bay sang New York cùng gia đình, chúng tôi được phục vụ bữa ăn nhẹ, gồm một bánh cơm ép kiểu Nhật, cùng một vài đồ ăn khác. Bữa ăn quả thật rất ngon, và dễ nuốt cho dù mọi người đều khá mệt mỏi với chuyến bay dài nhất thế giới.  

Lúc ấy, một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi, tại sao không thương mại hóa món “cơm ép” này tại Việt Nam?

Tôi vẫn biết rằng, dung lượng thị trường ăn trưa văn phòng tại Hà Nội, Tp.HCM quả thực rất lớn, do cuộc sống và công việc ngày một khẩn trương và căng thẳng, thời gian nghỉ trưa ngày một hạn chế. Tình trạng kẹt xe, tắc đường cũng như khoảng cách lớn giữa nơi làm việc và nhà ở đã không cho phép công chức văn phòng về nhà dùng bữa cơm trưa.

Hàng trăm ngàn, hàng triệu công chức, nhân viên văn phòng quả thực đã tạo ra một thị trường cơm trưa khổng lồ, với tốc độ phát triển nhanh chóng. Tuy vậy, không ít nhân viên công sở chúng ta hằng ngày đều đau đầu với câu hỏi, tưởng như rất đơn giản: “Ăn gì trưa nay?”, cho dù họ có khá nhiều lựa chọn, từ cơm hộp, cơm bụi, đến cơm "máy lạnh".  

Trong khi đó, fastfood - sản phẩm tiện dụng cho cuộc sống hiện đại, mang nét đặc trưng của văn hóa Mỹ - khi vào Việt Nam lại được Việt hóa một cách bất ngờ. Thay vì một bữa ăn cho cuộc sống luôn di chuyển và luôn bận rộn như tại quê hương của nó, thì khi vào Việt Nam, nó lại trở thành một bữa ăn vui cho lứa tuổi teen và các gia đình có con nhỏ và kết quả là, mỗi quán ăn nhanh lại thành một tụ điểm gặp gỡ cho các vị khách nhí. Trong khi đó, giới văn phòng và doanh nhân lại luôn coi nó như một loại đồ ăn không phù hợp, có thể do khẩu vị, và do thiếu tính "lành" đặc trưng của bữa ăn của người Việt.

Và rõ ràng, thực trạng này đã tạo một thị trường rất lớn cho những sản phẩm "Việt hóa" sản phẩm của Mỹ, và "Mỹ hóa" phong cách của Việt.

Ngay sau khi trở về nước, một sản phẩm fastfood hoàn toàn Việt Nam đã ra đời, với thương hiệu VietMac, nhờ nỗ lực của các cộng sự và cá nhân tôi. Hai bánh cơm kẹp thức ăn, cùng với salad và đồ uống, hình thức rất "hamburger", nhưng khẩu vị hoàn toàn Việt. Đó là một bữa trưa nhanh thuần Việt, rất tiện dụng, sạch sẽ, và là lựa chọn không tồi cho doanh nhân, công chức thời bận rộn.

Chúng tôi thực sự bất ngờ với sự đón chào của thị trường. Chỉ trong vòng 4 tháng đầu tiên, kể từ ngày sản phẩm chào đời, 6 cửa hàng VietMac đã được xây dựng. Điều đặc biệt, trong số đó có 4 cửa hàng do đối tác nhượng quyền thương hiệu đầu tư và vận hành.

Dĩ nhiên, rõ ràng còn quá sớm để khẳng định thành công, và con đường trước mắt còn rất dài để VietMac khẳng định được vị thế của người đi đầu. Song, một ý tưởng đáp ứng được nhu cầu của người tiêu dùng, và khác biệt một cách sáng tạo, tin rằng sẽ luôn có chỗ đứng xứng đáng trên thị trường.

Qua một câu chuyện thực tế, tôi chỉ muốn chia sẻ với độc giả rằng, trong mỗi chúng ta đều có một nguồn vốn không giới hạn, đó là sự sáng tạo. Và cơ hội kinh doanh luôn mở ra với bất kỳ ai có ý tưởng, và sẵn sàng chấp nhận rủi ro, để biến ý tưởng thành hiện thực.

Thật hạnh phúc nếu biết đầu tư đúng lúc, đúng nơi như Google để có cơ hội trở thành tỷ phú. Nhưng, có lẽ cũng vui không kém, khi mỗi chúng ta có cơ hội được nhìn thấy trái ngọt, dù còn khiêm tốn, từ ý tưởng kinh doanh của chính bản thân mình.
  Bình luận (10)
Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết. Đang hiển thị 10/10 bình luận.
  • Trước hết cảm ơn những ý kiến quý báu từ anh Lâm nhưng anh suy nghĩ thế là chưa thực sự đúng, những doanh nhân nước ngoài phát triển được thương hiệu ra toàn cầu thì do họ có nhiều lợi thế hơn ở VN trên nhiều tiêu chí khách quan.

    Những họ đều là những con người bình thường chỉ khác bởi bộ óc của họ. Ban đầu họ cũng đâu có 1 tỷ usd để tạo ra 100tỷ usd như ngày hôm nay nếu cho bạn 1tỷ usd bạn có chắc là tạo ra được 100tỷ usd ko? Nếu có tại sao bạn lại phá sản? phá sản vì đâu?

    Mình là người Việt Nam mình rất ủng hộ những con người Việt có những ý tưởng kinh doanh có thể hiện thực hóa và càng ủng hộ khi họ đưa được thương hiệu Việt ra thì trường quốc tế.

    Cảm ơn các anh chị đã dám nghĩ dám làm để làm giàu cho đất nước. Chúc Anh Thanh và các đồng nghiệp sẽ sớm thành công.

    00:15 (GMT+7) - Thứ Tư, 28/11/2012 Trả lời Thích
  • Anh Thanh luôn đúng "chất" Lê Hồng Phong Nam Định

    16:52 (GMT+7) - Thứ Năm, 18/10/2012 Trả lời Thích 2 người thích bình luận này
  • E cũng là 1 người ham thích kinh doanh, và cũng thấy rằng vấn đền lớn nhất là ccó được ý tưởng kinh doanh khả thi và sáng tạo. câu chuyện của a là 1 trong những bài học lớn về cách và sự nhạy bén trong nhìn nhận ra nhu cầu, nắm bắt ý tưởng từ những điều bình dị trong thực tiễn. Cam on anh!!!

    03:09 (GMT+7) - Thứ Ba, 12/6/2012 Trả lời Thích 1 người thích bình luận này
  • Bác Trọng Thanh nhầm rồi, 10 đô ban đầu không tạo thành 1,7 triệu đô được đâu vì 1 triệu đô đầu tư ban đầu không phải là khoản đầu tư duy nhất. Phải có nhiều khoản đầu tư khác tiếp sau đó, lớn hơn rất nhiều khoản đầu tiên thì mới tạo nên tổng giá trị 170 tỷ hiện nay đấy ạ. Bác nghĩ đơn giản cứ như là gà đẻ trứng, trứng ấp thành gà, rồi gà lại đẻ thành trứng.... ấy.

    23:45 (GMT+7) - Chủ Nhật, 11/3/2012 Trả lời Thích
  • Bài viết của anh Ngô Trọng Thanh rất nhiều cảm xúc. Sống trong cuộc đời này, ai cũng muốn mình thành công cả. Ai cũng từng có những ý tưởng nhưng mấy ai dám đánh đổi, dám từ bỏ mọi thứ để thực hiện. Để đến cuối cuộc đời lại ngồi thở dài "Giá như ngày xưa...".

    Em là một người cũng có những hoài bão, ý tưởng, nhưng thật sự loay hoay mãi không tìm được lối ra. Em có thể xin địa chỉ email của anh để trao đổi với anh về ý tưởng cũng như các biện pháp thực hiện được không ạ.

    Cảm ơn anh nhiều.

    16:27 (GMT+7) - Thứ Bảy, 10/3/2012 Trả lời Thích 1 người thích bình luận này
  • Ý tưởng hay thì thông thường nhiều người lại phản đối. Bởi nếu nó không lạ, không mới thì có nhiều người làm rồi.

    Xin chúc mừng Vietmac. Cửa hàng 80 Lý Thường Kiệt lúc nào cũng đông nghẹt người vào buổi trưa. Tìm một chỗ ngồi rất khó. Đây là câu trả lời tốt nhất cho những ai còn băn khoăn về tiềm năng của fastfood Việt.

    Tôi muốn làm cửa hàng franchise của Vietmac, mong được một phần đóng góp cho thương hiệu Việt Nam rất sáng tạo và đột phá này.

    17:46 (GMT+7) - Thứ Tư, 20/7/2011 Trả lời Thích
  • Bạn Lâm phân tích rất hay.

    10:41 (GMT+7) - Thứ Hai, 18/7/2011 Trả lời Thích
  • Đọc bài viết của tác giả va nhận xét của anh Lâm tôi thấy đúng để có một ý tưởng kinh doanh tốt rất khó, cân có duyên va sự nhạy cảm kinh doanh của từng người.

    Rất hoan nghênh tác giả có ý tưởng kinh doanh và đã dám triển khai ý tưởng kinh doanh của mình, dù có thành công hay không nhưng nó thật đáng trân trọng.

    Thử hỏi bao nhiêu người dám nghĩ, dám làm, dám đánh đổi để thực hiện ý tưởng của mình? Còn như anh Lâm phân tích tôi thấy chắc anh sang Mỹ sống và kinh doanh là hợp. Tôi nghĩ hãy dám làm và làm tốt những cái nhỏ rồi hãy mơ những cái lớn, phù hợp với nền kinh tế và thị trường ở Việt Nam.

    Chúc tác giả kinh doanh thành công.

    14:30 (GMT+7) - Chủ Nhật, 17/7/2011 Trả lời Thích
  • Mong luôn được nghe những ý kiến sâu sắc và đầy tâm huyết của anh Lâm. Cám ơn anh.

    11:44 (GMT+7) - Thứ Bảy, 16/7/2011 Trả lời Thích
  • Ý tưởng kinh doanh? Nhiều còn hơn cả rác. Ý tưởng kinh doanh khả thi? Hiếm còn hơn cả… đất hiếm.

    Từ ý tưởng đến ý tưởng khả thi là cả 1 vấn đề, phải có nhiều người cùng mổ xẻ xây dựng nó chớ đâu có đơn giản.

    Facebook, GooGle, Microsoft, Hullett Parket, Apple, Intel….nếu chỉ dựa vào những người sáng lập ban đầu sẽ không bao giờ phát triển được thành những doanh nghiệp lớn.

    Lúc nào và bao giờ cũng phải có 1 tập thể sáng tạo để cùng phân tích, mổ xẻ, sửa chữa, hoàn thiện 1 ý tưởng ban đầu nào đó tưởng chừng như rất viển vông hay nhỏ nhặt chả đáng cọng lông chưn thành 1 dự án đẻ ra tiền. Cá nhân sáng tạo ra ý tưởng nhưng không có tập thể sáng tạo hỗ trợ thì… bất khả thi, ý tưởng mãi mãi vẫn là ý tưởng.

    Nói đến công cụ tìm kiếm phải nói đến Yahoo, trang web tìm kiếm đầu tiên trên Internet. 1 năm sau, GooGle mới ra đời. Lúc đầu cả 2 trang web này đều free và những người sáng lập ra chúng chỉ có mỗi 1 mục tiêu chủ yếu là ….tìm kiếm sự nổi tiếng chớ không nghĩ là có thể kiếm được tiền trên Internet. Khi người ta nhận ra có thể quảng cáo trên Internet hiệu quả mà ít tốn kém hơn quảng cáo thông thường, những trang web có số lượng truy cập lớn đột nhiên “có giá”.

    Bắt đầu từ đây, Yahoo và GooGle mới được “thương mại hóa” như ngày nay. Như vậy, ý tưởng tạo ra công cụ tìm kiếm nhanh của những người sáng lập 2 trang web trên là ý tưởng sáng tạo nhưng không phải là ý tưởng kinh doanh. Vì nó không phải là ý tưởng kinh doanh nên chả ai nghĩ đến chuyện góp vốn. Khi có người nghĩ đến thì đã chậm mất rồi, mình nghĩ được nhưng vẫn có người nghĩ nhanh hơn mình. Microsoft là công ty phần mềm ra đời trước GooGle hơn chục năm mà còn “chậm chân” thì huống gì người VN.

    Trở lại chuyện VN. VietMac có ý tưởng kinh doanh tốt và có thể nói là khả thi. Tuy nhiên, từ ý tưởng kinh doanh khả thi đến dự án siêu lợi nhuận lại là cả 1 vấn đề nữa. Tập thể sáng tạo thôi chưa đủ, phải có cá nhân điều hành xuất sắc.

    Ta có thể thấy các công ty công nghệ Mỹ ngày nay chỉ với số vốn nhỏ nhoi ban đầu trong vòng 10 năm phình to lên mức độ mà những công ty đa quốc gia ngày xưa phải mất cả trăm năm. Không có những cá nhân điều hành xuất sắc luôn bị che lấp bởi hào quang của người sáng tạo thì Microsoft hay Apple giờ này chắc chưa ra khỏi biên giới nước Mỹ và ta sẽ không có máy tính để xài, tất nhiên là không có cả Internet luôn.

    Hoặc giả như KFC, Wall Max chả biết họ phát triển thế nào mà trong 30 năm hệ thống phân phối của họ vươn ra toàn cầu. Nếu ta không học hỏi được điều đó ta sẽ và vẫn loanh quanh trong “ao nhà”.

    Từ ý tưởng kinh doanh đến ý tưởng kinh doanh khả thi và cuối cùng là đến dự án siêu lợi nhuận là cả 1 quá trình dài hoàn toàn phụ thuộc vào tư duy của con người trong đó, tiền bạc vật chất chỉ là thứ yếu. Chỉ cần có dự án khả thi có thể phát triển thành siêu dự án, không vay tiền được ở VN hoặc vay được nhưng lãi cao quá, có hề gì, ra nước ngoài mà vay tiền thế chấp bằng chính cái dự án đó mà làm 1 cú ngoạn mục vươn ra toàn cầu. Vay được tiền rồi thì mời cá nhân điều hành xuất sắc với chế độ đãi ngộ thích hợp không phải là chuyện khó. Thậm chí, chính tổ chức cho vay tiền ấy đảm bảo cái chuyện điều hành luôn.

    Với người VN mà nói, cái “chỉ cần” ấy là quá xa vời vì người VN chưa có đủ ý thức để tự lập thành Tập Thể Sáng Tạo. Đạt đến trình độ ấy hiện nay trừ Mỹ ra, những nước phát triển khác vẫn còn chưa phổ biến.

    16:29 (GMT+7) - Thứ Sáu, 15/7/2011 Trả lời Thích 3 người thích bình luận này
Bình luận của bạn
Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu.
Gõ Telex Gõ VNI
Chọn hình đại diện cho bình luận của bạn?